Vẫn là chưa có phương hướng đi…. >w<

Mình thấy hình như mình đang cố trở thành một người khác ấy, mà kiểu mình chưa biết mình ở đâu cả nên việc đầu tiên mình cần làm có lẽ là tìm ra chính mình đã.

Để làm gì nhỉ?
Thì để bản thân không bị mất phương hướng đi đâu cả.

Hmmm, nói thật ra thì bản thân mình thời gian qua đã làm nhiều thứ, đã thay đổi, đã trải nghiệm, đã kết bạn, đã vẽ một bức tranh mới cho bản thân. Đã tạo nên một hình ảnh mà có lẽ nhiều người nhìn lầm chăng? Hoặc bản thân mình tự vùi mình trong sương, còn người ngoài mới rõ hơn. Cũng không biết được.

Đầu tiên là, tìm lại bản thân mình để bản thân vui vẻ hơn. Không suốt ngày chạy theo cái ước muốn của người ta làm gì.

Thứ hai thì, để bớt lo nghĩ về người khác đi.

Rồi thì, vui hơn, cố gắng hơn chứ không sống vớ vẩn vất vưởng thế này.

 

Mục đích cuối cùng?

Cuộc đời là một cuộc khám phá bản thân, là chuỗi dài những sự chấp nhận. Là bị bệnh và chữa bệnh. Là rơi xuống và tìm cách thoát ra. Đến cuối cùng, trôi qua một đời, liệu có phải là một nét mực mờ nhòe, nhàn nhạt, không rõ, mà chính bản thân còn không nhớ nổi.

Có 7 tỷ người trên trái đất đang sống, nhưng có bao nhiêu người đã chết rồi. Họ lưu lại điều gì chăng?

Cố gắng, cẩn thận, dè dặt, sợ hãi, dằn vặt, miễn cưỡng, và những mối băn khoăn đến nhức nhối, rốt cuộc dừng lại ở đâu, rốt cuộc được gì? Tất cả trôi như tro bụi, tất cả mờ nhòe, tan biến ngay phút sau khi nó dừng lại, tạm dừng lại. Và nó mới hơn, nó thay đổi. Và nó cũng chẳng có mục đích gì hết cả.

Sau tất cả, chẳng có gì ở phía sau tất cả.
Nếu là như vậy thật, thì tại sao mọi thứ vẫn cứ như vậy. Và cần gì phải phát triển khi đến cuối cùng, sau một cái chớp mắt của vũ trụ – nhưng là một đời, tất cả tan biến hư không?

Liệu còn gì phía sau không? Hay tiếp sau một cuộc đời, là những cuộc đời khác, là sự sinh sôi nảy nở không ngừng và tất cả con người trôi cuộc vào con suối đó, và tất cả làm tệ hơn, hủy hoại những thứ xung quanh nhanh đến mức nó nát vụn trước khi kịp phát triển để có thể đi khỏi đó.
Ngày ngày người chết đi, chôn mình vào đất, gọi là trở về với cát bụi như quan niệm dân gian thường cho là thế, và đến chết rồi vẫn sợ đủ thứ, đến chết rồi vẫn phải trôi theo dòng với những kẻ đồng loại khác – và cho đó mới là đúng.
Ngày ngày người mới lại được sinh ra, dù là đứng trên đỉnh núi hay dưới đáy vực, vẫn bơi vào dòng sông khổ hạnh của nhân sinh. Vẫn cố gắng, tốt đẹp. Vẫn hạnh phúc nhỏ nhặt, vẫn nhọc nhằn. Và ngay cả khi được gọi là có lý tưởng có ước mơ cuộc đời, vẫn chết đi. Sống cho mình tương lai không hối hận, sống cho bố mẹ, cho gia đình cho xã hội. Và sau đó là gì đây? Nhỏ bé, nhọc nhằn, và chết đi. Không có gì khác ngoài những gì trống rỗng vỏ bọc, và bên trong nhỏ bé sợ hãi rụt rè biết chừng nào. Thế nào rồi cũng tuân theo quy luật thôi. Sinh ra là để chết đi, không cần biết BOrn to shine, hay born to be loved :))

Thật ra mối băn khoăn cuối cùng đó là, sinh ra để làm gì nhỉ? Mục đích chính của cái chuỗi này là gì? Để phát triển? Phát triển nhằm cái gì mới được. À, tồn tại?

Biết thế nào được nhỉ?
Đột nhiên thấy rằng những điều thực tại mình làm thật vô nghĩa, mọi thứ không có hướng đi rõ ràng nào, không có mục đích rõ ràng nào. Và nó thật vô nghĩa làm sao…