27/6/2017, điều muốn nói từ lâu

Lâu rồi chẳng có người bạn nào nói chuyện với tôi sâu sắc một chút, nhiều lúc cảm thấy thiếu vắng ghê.
Thật ra không phải rằng bạn bè tôi không sâu sắc, nhưng không làm sao tôi đưa họ vào câu chuyện đó được, thành thử ra sự giao tiếp của chúng tôi cũng hời hợt giống như cho có lệ, là tôi cố sức để họ không thấy không vui/mất hứng.
Hôm nay mới đúng là ngày tôi nhận ra đó là điều mình thiếu. Tôi không tìm được người khiến tôi có thể nói ra điều tôi nghĩ, bởi vậy cho nên tôi thấy u uất và cảm giác giống như những dòng cảm xúc của mình bị tù đọng lại không có một con đường đi ra.
Đó cũng không phải là nỗi buồn, cũng không hẳn là thèm muốn cái gì, chỉ đơn thuần là tìm một thế giới cho bản thân.
Nhưng chắc là không hề đơn giản, tôi thấy không phải ai cũng có thể tìm được thế giới của mình, có những người phải sống như vậy cả đời và họ phải chấp nhận rằng có những điều họ không thể nói dù rất muốn nói, không thể sẻ chia dù rất muốn sẻ chia; rằng cuộc đời luôn như vậy, chẳng mấy khi giống như ta mong muốn cả.
*
Điều này lại đặt cho tôi một dấu chấm hỏi lớn cho tôi về cách tôi sống, cái cách tôi làm một con người.
Cái quan trọng nhất với tôi có lẽ là hoàn thiện để trở nên tốt đẹp, để được chấp nhận được yêu thương, để không phải xa cách, để không còn cô đơn. Ồ, thật là quá nhiều chữ “để”.
Cái quan trọng nhất có lẽ là hoàn thiện bản thân. Đã bao lần tôi tự đặt câu hỏi cho mình rằng sao tôi cũng luôn chú ý đến cảm xúc của họ, tôi cũng luôn hay cười hay nói, tôi cũng luôn sống thật không một chút giả dối; vậy mà bản thân tôi luôn là kẻ cô đơn và cách xa với họ? Tôi so sánh bản thân với những kẻ không thực sự quan tâm người khác, tôi tự hỏi tại sao họ có thể dành được tình cảm từ người khác? Tôi so sánh mình với con người quan tâm người khác (giông như tôi, ở mức giống tôi), sao người ta có thể dễ dàng đến gần người khác nhỉ? Chỉ có tôi là cảm thấy không thể đến gần họ được, dù cố gắng hết sức thì vẫn luôn cảm thấy bất lực.
Phải nói rằng tôi sống thật sự rất cẩn thận: chỉ một chút hành động, dù nhỏ xíu cũng xuất phát từ nguyên nhân nào đó (trong cảm xúc của tôi) và đều có sự xem xét đến cảm nhận của người khác kỹ lưỡng, và thêm cả đánh giá đúng sai nữa. Cũng không phải bao giờ ngay giờ-phút-đó tôi làm lại có thể khiến tôi của lúc-sau hài lòng, nên nhiều lần dằn vặt bản thân, lo người khác buồn, lo người khác suy nghĩ sai lệch, dằn vặt đúng sai, đem bản thân lên bàn cân lặp đi lặp lại, dằn vặt và mệt mỏi nhiều.
Vậy nên khi người khác cư xử với tôi lỗ mãng, tôi cảm thấy khó chấp nhận. Tôi thường đặt ra câu hỏi: ý đồ của họ khi làm việc đó, nói câu đó; nói chung là ý định của họ là gì, mục đích của họ là gì; tôi thậm chí quan trọng điều này quá mức so với kết quả thực sự của vấn đề. Tôi ghét người ta chỉ vì người ta cho tôi cái cảm giác rằng ý định của người ta khi làm việc này là không tốt/vụ lợi/..
Có lẽ vì thế mà tôi cảm thấy rất khó sống, sống rất mệt mỏi. Ngay cả với bạn thân nhất, nhiều khi tôi cảm thấy khó chịu, muốn lảng tránh, muốn im lặng,..
*
Nhưng phải chăng tôi đã quá để ý đến cách cư xử, đến cái thể hiện ra bên ngoài rồi? Có lẽ điều tôi nên làm là bắt đầu sửa chữa từ bên trong bản thân mình thì hơn. Bởi vì theo tôi thấy thì, mặt trời bị che khất, lộ một góc vẫn rạng. Chỉ cần bản chất tôi thôi, mọi chuyện sẽ ổn hơn, tôi sẽ không còn phải buồn vì chính những sai lầm ngớ ngẩn của mình, và có thể phớt lờ đi những lời nói không đáng giá của những kẻ không xứng được quan tâm.

 

Con người xung quanh tôi

Càng lớn tôi càng thấy cuộc đời này thật khó khăn, con người thật khó sống chung.

Càng lớn tôi càng trở nên khó tính hơn, cũng là dễ cảm thấy khó chịu hơn. Trừ phi khi ở bên cạnh người bạn thân thiết của mình, đó cũng gàn như là số ít những người mà ở bên cạnh tôi chưa bao giờ thấy khó chịu.

Tôi không biết rằng do mình khó chịu hay do con người quá xấu xa nữa. Thực sự, cái tôi cần trong mọi chuyện chỉ là “tấm lòng” và cái “ý tốt” của con người mà thôi, chỉ cần có hai thứ đó thì họ có tổn thương tôi đến đâu tôi đều có thể chịu đựng. Nhưng hầu như ở họ không có điều này, con người họ ích kỷ, con người họ chỉ có biết đến bản thân, đến cái gì họ mong muốn, đến cảm xúc của bản thân, lợi ích của bản thân. Họ cũng chẳng cần biết rằng người khác đã vì họ làm gì, hành động của họ đã ảnh hưởng đến người khác ra sao, hay điều đơn giản nhất: họ làm vậy là đúng hay sai – họ cũng không hề quan tâm, hoặc họ bỏ qua đi.

Thực ra tôi đâu yêu cầu tất cả phải yêu thương và quan tâm đến nhau, đối với tôi chỉ cần ý tốt là đủ rồi, mà cái ý tốt là điều tôi có thể cảm nhận từ sâu bên trong từ mỗi lời nói, ánh mắt, hành động đơn giản của họ (chứ chẳng cần họ nói hay họ tỏ vẻ như thế nào).

Loại người tôi ghét nhất đó là loại người không rõ ràng: nửa cảm xúc nửa lợi ích, rõ ràng chỉ biết đến mình, đến lợi ích của bản thân mình thôi, nhưng lại cứ tỏ ra là một kẻ mỏng manh dễ vỡ. Dùng cảm xúc để đối phó, gây áp lực với người khác, biết đúng biết sai, biết người khác sẽ cảm thấy tệ nếu mình làm việc đó (đồng thời việc đó là không đúng) nhưng vì nó có lợi cho mình nên vẫn làm. Đồng thời trong khi như vậy, vẫn một mặt tỏ ra là một người rất quan tâm đến cảm xúc của người khác, vui vẻ, chịu đựng và hòa nhã. Vô trách nhiệm khi nó không ảnh hưởng đến lợi ích của mình, và chỉ làm khi nó có ích lợi cho mình. Thật tệ hại.

Ở đây, đến 7/10 người tôi gặp lại là như thế. Chỉ biết đến lợi ích và vô trách nhiệm.

Tôi không dám trách con người chỉ biết đến lợi ích, đó là thứ có thể hiểu được. Nhưng họ phải làm sao cho xứng đáng với cái lợi ích đó chứ, sao lại cư xử tranh giành lấy cái lợi ích mà thực sự người khác mới đáng được hưởng? Không lẽ làm những điều sai trái mà lương tâm không lên tiếng? không thực sự xấu hổ sao?

Chọn việc nhẹ nhàng, chọn cái ngon lành cho mình để người khác phải hứng trọn những thứ xấu xa rồi vẫn mở miệng cười nói và thân thiết yêu thương nhau, mến thương nhau, thật là hài hước biết làm sao!

Sao con người ta lại giỏi giang trong che đậy đến thế nhỉ?

*

Tôi cũng biết, bản thân tôi còn rất nhiều thiếu sót, nhưng tôi dám chắc một điều là tôi không phải là kẻ xấu. Tôi sẽ chọn việc nặng để nhường cho họ làm việc nhẹ nhàng, tôi sẽ là kẻ quan tâm đến cảm xúc của người khác, ít nhất rằng tôi không phải loại người chỉ biết đến mình. Đối với tôi lợi ích như gió như mây, đúng là ai cũng muốn, nhưng với tôi: có thì tốt, mà không có thì thôi. Nếu rằng để đạt được mà phải làm một việc sai trái, tôi thà không có nó. Tôi cũng chỉ dám chắc rằng, những việc mà tôi thực sự để ý, tôi sẽ không để  người khác buồn giận, tôi sống cố gắng vô tư với họ, và cố sao cho họ thoải mái, chỉ tiếc rằng…

*

Thế giới này đâu phải dành cho ai, là người tốt hay người xấu, thì đều có một chỗ đứng mà thôi, chỉ là chỗ đứng ấy như thế nào.

Người tốt có thể nói là những kẻ ngu muội không tự chủ-động giành lấy lợi ích nên bao giờ cũng chỉ là những kẻ dưới đáy.
Kẻ biết tha thứ, cũng chỉ được xem là những ‘con bù nhìn’ vô dụng không hiểu chuyện, rồi không được trân trọng và bị tổn thương.
Thật ra cái lỗi lớn ở họ là tin sai người, coi trọng cái người không đáng coi trọng.

Rồi cuối cùng, sau tất cả, nếu không bị những kẻ không-xứng-được- yêu- thương tổn thương đến mức trở nên hận thù và tuyệt vọng, thì bên cạnh họ sẽ còn lại những người tốt – những người cũng giống họ, bị tổn thương đến cùng cực bởi những kẻ không đáng.

Và vì những kẻ không-xứng-đáng thì có quá nhiều mà những người tốt thì quá ít, nên có những người tốt vẫn chết trong cô quạnh, trong những vết thương chưa lành đã tiếp tục rách ra. Thật tệ hại

*

Nếu có cho tôi một lần nữa, tôi khong mong sinh ra là một kẻ quá quan tâm cảm xúc của người khác, bởi vì không phải bao giờ người ta cũng nên như vậy. Thậm chí, có khi người ta không nên như vậy một chút nào thì mới có thể hạnh phúc được.

Aiz, dù sao thì, vật họp theo loài, cố lên kiếm tìm những ánh sao 🙂

1 đoạn thời gian

Càng về những ngày hè nóng bức thế này, tôi càng nhớ đến những ngày đông tự do và được thả bộ trên những con đường dài. Nhớ những cảm giác tưởng tượng mà tôi thực sự chưa từng làm. Chỉ thấy rằng giá như mình đã biết trân trọng những tháng ngày ‘tự do’ ấy.
Thực ra, cũng không hẳn là không trân trọng.  Nhưng có lẽ đó là cách tốt nhất cho quãng thời gian ấy rồi. Quãng thời gian ấy tôi như phát điên mà không muốn nhắc tới nữa. Hành động sai trái, tin tưởng sai trái, thái quá cảm xúc, làm tổn thương người đáng trân trọng và tự tổn thương bởi những kẻ không thực sự xứng đáng.

Đó là thời điểm tôi mới chân ướt chân ráo vào Hà Nội.
Vừa thất bại với một mục tiêu không quá yêu thích.
Mang theo hi vọng của mẹ, mang theo áp lực cho bản thân.
Càng lớn lên, càng yêu thương gia đình, càng muốn thật cố gắng để có thể làm được những điều tốt đẹp cho gia đình mình, càng sợ hãi làm phí hoài mồ hôi nước mắt của mẹ cha vào những việc không đáng.

Áp lực và những mục tiêu cao quá mức.
Rơi vào cái hố cảm xúc mà vốn bản thân luôn là kẻ lạnh lùng đúng mức. Quá yếu đuối, nhu nhược.
Tin sai người.
Quá dựa vào suy nghĩ của những người thân thiết để sống và yêu thương.
Đánh mất một người bạn.
Tổn thương người không nên.
Đã đời đùa chơi, quên mất những ý định ban đầu, bước đến mê cung của những phiền muộn nhỏ nhặt. Rơi xuống, đánh mất, thất bại và từ bỏ.

C