25.10.2019

Trên đường về nhà đột nhiên cảm thấy mất hết động lực và thói quen. Băn khoăn về ý nghĩa thực sự của những điều mình làm. Rốt cuộc là vì điều gì?

Chiều, mình đọc sách và trong mình bỗng khát khao một người bạn có thể luận bàn với mình về các tư tưởng trong sách. Về những cách hiểu, về việc họ hứng thú với triết gia nào, về việc họ muốn đọc gì, họ nghĩ sao về bản tính con người, về thiện ác, về lễ nghĩa?

Chiều, mình nghe Haydn thấy phiêu quá, những nốt nhạc như chơi đùa với tâm hồn mình. Nhạc cổ điển là thứ nhạc hình ảnh, nó mang đến cho ta những không gian, ánh sáng và sắc màu thay vì những dòng ý niệm chứa cảm xúc phi hình ảnh. Rồi mình lại muốn có người để chia sẻ về âm nhạc nữa.

Mình từng mong tương lai có 1 ngày đi nghe nhạc cổ điển, và mình nhìn xung quanh chẳng có ai nghe nhạc cổ điển giống mình cả. Và giữa lúc ấy mình bỗng thấy thật buồn khi ngồi giữa khán phòng, nghe thứ âm nhạc tuyệt đẹp ấy trong cô đơn. Không, mình muốn sẻ chia nữa.

Mình nhìn lại những mối quan hệ xung quanh với sự cô độc trong bản thể. Mình biết rằng sự cô độc và cảm xúc cô đơn là thứ thường có vậy. Và mình biết giống như ngày đêm hay mưa nắng, đến rồi đi. Cuộc đời tuần hoàn vậy.

Nên thôi thì, cứ cảm thấy và trân trọng cảm xúc cô đơn, chán nản mệt mỏi ấy. Vì nó là cuộc đời mà, không có nó sẽ thiếu đi phần ý nghĩa lắm.

*

Mình về thì phát hiện bố bị đau ở tay. Khá nặng, khâu đến 10 mũi và khâu 2 lớp.

Mình nghĩ đến và tưởng tượng nỗi đau đó trong đầu. Dù mình không muốn thừa nhận, nhưng mình không thể hiểu được nỗi đau đó.

Điều mình nghĩ đến không phải buồn, không phải cuống quít, cũng không phải quan tâm lo lắng như em trai mình. Mình thấy mình thờ ơ về mặt cảm xúc đến lạ: mình nghĩ là đã có bác sĩ.

Mình nghĩ đến tiêm, thuốc, và băng bó. Có sử dụng loại thuốc phù hợp với bố không vì bố mình bị bệnh gan. Về băng thuốc thì làm sao để tránh bị nhiễm trùng và cách thay băng tránh đau đớn cũng như tốt nhất cho vết thương.

Nhưng không phải là buồn và cuống lên khóc lóc hay gì đó. Mình vẫn có cuộc sống của mình. Và mình cũng không lo lắng vì lo lắng rất vô nghĩa.

Bỗng thấy mình sao thờ ơ và lạnh nhạt vậy. Liệu rằng bố có buồn vì thế? Nhưng mình là vậy mất rồi, mình không nghĩ nếu việc nghĩ không có tác dụng.

Ảo tưởng cảm xúc

Mình vừa xem bức ảnh, video về hình ảnh của Sao Mộc khi đứng trên vệ tinh của nó là Europe.

Nó làm mình cảm nhận được phần nào cảm giác đặt chân ở một nơi xa lạ. Vừa hứng khởi, vừa có gì đó sợ hãi. Tim đập rộn ràng.

Thử hỏi rằng người chân thực trải nghiệm điều ấy sẽ có những xúc cảm như thế nào đây?

Đẹp và xúc cảm,…

https://pin.it/rhyajqitwtlobu

Đôi khi – vài suy nghĩ nho nhỏ

Vừa mở fb cũ ra xem vài phút chợt thấy hóa ra người người ngoài kia vẫn miệt mài ở trên fb, ở thế giới của họ mà tôi đã rời bỏ để đến với thế giới của tôi.
Vẫn là fb, nhưng một kiểu khác, với những định hướng khác, và tự chủ hơn, tự do hơn.

*

Hình như càng đọc nhiều người ta càng muốn viết nhiều và càng có nhiều nỗi niềm suy tư, những quan điểm thành hình và muốn được cất lời, muốn được biến nó thành hình thành dạng. Không phải để bất cứ ai xem xét và đánh giá cao, chỉ đơn giản là một sự sẻ chia và đồng điệu mà bây lâu nay dường như thiếu hụt.
Đôi khi người ta vẫn cảm thấy cô đơn và vội vàng vá víu bản thân bằng vài cuộc trò chuyện hời hợt, hay thậm chí quên đi chính mình trong đó rồi lại trở về với cô đơn.
Hình như ai trong chúng ta cũng có hai bản thể: bản thể mong đợi và bản thể thực tế. Ai đó đã nói rằng chúng ta thường lầm tưởng chúng ta là cái bản thể mong muốn đó. Dù không hề.
Đôi khi tôi chợt thấy cái bản thể thực tế của mình, và nó thoáng qua đi vì tôi không muốn giữ. Và cũng chẳng hề muốn cái tôi của mình bị đụng chạm.
*
Muốn hẹn với một cố nhân chưa từng thân thiết mà sao nhiều điều để nói. Liệu chăng người ta có quên đi, mà quên thì có sao?

Với tương tư cục

(02/8/2017)

Có đôi khi trong cuộc đời người ta đột nhiên nghe thấy một đoạn nhạc, mà chợt thấy buồn quá: À, hóa ra đã lâu như thế không thực sự có một cuộc nói chuyện chân chính, chưa thực sự suy nghĩ mình đang-làm-gì.

Trước mình là người cảm thấy không thuộc về nơi đâu, âm nhạc là thứ công cụ để mình có thể cảm thấy mình có nơi để thuộc về. Sau mình cảm thấy muốn kết nối với người khác, âm nhạc cũng là thứ mình tìm đến đầu tiên. Mình là đứa khá dụng tâm để nghe nhạc, và càng ngày càng khó tính nếu tập trung nghe, đó là điều mình thấy đầu tiên đã làm mình khá là khó kết nối với người xung quanh qua âm nhạc rồi.
Ngày trước mình không thích nghe nhạc cổ phong, cũng không biết đến thể loại này. Nhưng nghe nhiều thì thấy thích….

(11/10/2019)

Sau hơn 2 năm trôi qua, mình vẫn tiếp tục với âm nhạc và ngày một yêu nó hơn.
Nhưng thay vì cảm thấy cô đơn và không thuộc về nơi nào, mình đã cảm thấy không cần thuốc về nơi nào nữa. Và một mình thì cũng chẳng sao cả.
Thực ra, sự cô đơn đến từ bản thể của con người, chúng ta sinh ra một mình, tiêu hóa thức ăn một mình, một mình trong giấc ngủ, một mình trong suy ngẫm. Chúng ta vẫn một mình trong các lựa chọn của cuộc đời dù có bao nhiêu người định hướng. Chúng ta vẫn chết một mình dẫu có bao nhiêu người cũng ra đi vào cái giây phút ta tèo.
Thay vì trốn tránh, phản kháng, có những điều chúng ta nên chấp nhận để có thể hạnh phúc hơn. Đương nhiên không phải là tất cả mọi điều, nhưng nếu không thể thay đổi điều đó, thì tại sao không chấp nhận và làm quen?
Người ta bảo rằng cuộc đời đã đủ khổ đau, tại sao vẫn viết những bài hát buồn, những câu chuyện buồn và chúng lại có thể được yêu thích đến thế?

Bây giờ, âm nhạc đem đến cho mình sự cảm khái. Mình không buồn và xót xa vì một bài hát nữa. Mình nhìn nhận và quan sát nỗi buồn mà bài hát biểu thị.
Nhưng mình vẫn vui, vẫn mỉm cười khi nghe những ánh nhạc tươi vui trong một bản giao hưởng của Mozart, hay J.C. Bach. Mozart hay làm mình cười hơn.
Càng nghe mình càng hiểu được vì sao người ta lại thích Mozart đến thế, và tại sao ông lại nổi tiếng đến vậy ở thời đó.
Chẳng biết được tương lai khi mình hiểu thêm về âm nhạc, liệu mình có thấy Mozart phổ thông hay không nữa.
Như với sách là mình đang như vậy. Khi đến với Nobel văn chương, mình dần thấy sự vô giá trị và tính giải trí trong tnhững cuốn văn học người ta nói là văn học kinh điển. Với những triết lý muôn đời không cần đọc sách cũng cảm nhận được hay những truyện chỉ đơn thuần là trí tưởng tượng với triết lý quá đơn giản để nhìn ra và đọc thì ta chẳng biết được gì thêm ngoài văn phong tạm ổn và những triết lý ai ai cũng thấu.
Nobel văn chương thì khác. Với Mạc Ngôn, ta thấy cả thời đại lịch sử và chính trị. Với Hermann Hesse, ta thấy triết lý tôn giáo thấm đượm tuyệt đẹp. Tôi thích cái văn học hiện thực, và triết lý này đến mức tôi cảm nhận như mình sẽ không đọc gì khác ngoài thứ văn chương này nữa.

 

 

 

Xây dựng và duy trì thói quen

Hiện tại mình phải duy trì các thói quen:

– Nghe TED buổi sáng

– Đọc sách buổi tối

– Tập Yoga buổi chiều

*

Và mình sẽ xây dựng thêm:

– Xem 1 video Documentary trên Youtube 1 ngày. Thời gian là sau khi đọc sách xong vào buổi tối, trước khi đi ngủ. (Từ 10/10/2019)

– Viết 1 bài/tuần về mọi chủ đề. (Từ 20/10/2019)

– Làm 01 video nói tiếng anh về 1 chủ đề 2 tuần/lần. (Từ 01/11/2019).