[17/01/2018]

Con người bản chất là luôn một mình. Một mình cho nên cô đơn. Nhưng lại không phải bao giờ cũng cảm thấy được sự cô đơn ấy.

Người ta sinh ra một mình, và chết đi cũng một mình thôi, chẳng ai có thể cùng ta đi đến mọi nơi và mọi con đường. Chỉ là người nào mới là người có thể đi cùng chúng ta lâu nhất. Mỗi mối quan hệ, lại đến rồi đi, thực ra chẳng có gì là mãi mãi và mối quan hệ của mỗi con người cũng mỏng manh đến một cơn gió thổi đã có thể bay đi mất, không bao giờ trở lại.

Con người sinh ra đã là một điều kì diệu của tạo hóa. Lớn lên là cả một quá trình nhọc nhằn và phức tạp. Cuối cùng để trưởng thành cũng không hề giản đơn. Mỗi một con người đứng đây là cả một kỳ tích. Nhưng những kỳ tích này vốn luôn cô đơn trong chiếc vỏ con-người.
Vì cô đơn, người ta vẽ ra từ ngữ để có thể sẻ chia. Để có thể thấy rằng bản thân mỗi con người đều có thể được thấu hiểu và đồng cảm. Vậy nhưng từ ngữ thực ra đã làm được điều gì? Từ ngữ mờ nhòe và nhão nhoét, và mang tính chủ quan từ góc nhìn người dùng. Vậy mới thấy rằng, có những lúc người ta cùng nói chuyện về cùng một dạng cảm xúc, dùng những từ ngữ giống nhau và cho rằng cảm giác giống nhau lắm, nhưng thực ra thì cũng chẳng hoàn toàn. Với từ ngữ, chẳng có mảnh ghép nào thực sự khớp với nhau, chẳng có con người nào hợp với ta và giống ta đến thế, chẳng có một ai là thực sự hiểu dù chúng ta có nói ra. Huống chi khi ta thường không nói, hoặc nói không đúng. Và con người thì bướng bỉnh làm sao, có thế nào họ cũng chỉ cố tình hiểu theo cách hiểu của chính họ. Và đúng là có cả ngàn lí do để làm vậy.

Con người cô đơn nên họ vẽ ra những bầy đàn, những tập thể và gọi là giống nhau. Nào là những người yêu mèo, những người thích chó, những người mê phim. Con người cô đơn một mình nên cố gắng tìm một cọng rơm nào đó để bám víu trốn chạy khỏi cảm giác cô đơn đó. Họ cho rằng họ có những người giống mình, cùng cảm giác rồi cùng sở thích, cùng quan điểm. Nhưng rõ ràng đó chỉ là 1 trên một triệu khía cạnh của con người, và chốt lại là chẳng có gì giống cả. Rồi người ta cố tìm kiếm những tập thể giống mình, giống đến 70-80%, rồi đổi lại càng cảm thấy giống, càng hi vọng nhiều và càng tổn thương hơn. Bởi con người không chỉ cô độc mà còn tham lam, cho nên khi đã bỏ bớt đi cảm giác cô đơn, họ còn muốn được hạnh phúc, được thấu hiểu nữa, và họ còn muốn coi đó là một điều hiển nhiên. Nên càng kiếm tìm, càng cô độc. Càng vứt bỏ, càng thảnh thơi.

Vốn trong mỗi con người đều tồn tại mọi đức tính, mọi gia vị và màu sắc, nhưng sự pha trộn khác nhau của hoàn cảnh và bản ngã làm cho họ hoàn toàn khác biệt. Sự khác biệt này vừa làm cho con người hạnh phúc tự hào, nhưng cũng làm cho con người cô đơn. Bởi khi đứng trong đám người, họ mới biết họ không khớp đến mức nào. Hoặc khi ra khỏi đám người, họ mới thấy bản thân không thuộc về bất cứ nơi đâu. Và rồi càng trốn chạy, càng cô độc, càng kiếm tìm càng thất vọng.

Cô đơn vốn là cảm giác luôn luôn hiện hữu trong mỗi con người. Sở dĩ không cảm thấy được cô đơn đó là do dối trá, hoặc do những điều khác đã choán hết và khiến cho cảm giác về sự cô đơn nó trở nên lu mờ. Cô đơn như là dòng máu chảy trong con người, không phải bao giờ cũng cảm thấy, nhưng bất chợt chạm vào thứ gì sắc nhọn sẽ tuôn ra khi thì ào ạt khi thì lặng lẽ – nhưng sẽ cảm nhận được hóa ra, nó đang tồn tại.

Cho nên tôi vẫn luôn luôn thích câu này của E.E.Schmitt: “Con người bị lạc nhau trong các hành lang thời gian, hầu như không bao giờ đồng thời có chung cảm xúc, mà phải chịu đựng sự lệch pha đau đớn…”

Liệu có thực sự là chúng ta đang lạc nhau hay không?

Bởi ngay khi có ban bè xung quanh, những người tôi thực sự yêu quý và cho rằng cả đời này cũng sẽ không tể tách ra khỏi họ, bỗng nhiên tôi thấy rằng: luôn có một giới hạn cho một mối quan hệ bất kỳ, dù là với ai. Không ai cùng tôi đi mãi cả. Rồi sẽ có lúc như giờ đây tôi phải thực sự cảm thấy sự cô độc, phải ngừng việc sẻ chia – không phải vì không tin tưởng, mà chỉ đơn giản vì con người luôn là một chỉnh thể độc nhất vô nhị. Sẽ có lúc tôi phải chủ động, độc lập giải quyết mọi chuyện của bản thân tôi, không dựa dẫm cảm xúc, không đượi chờ ỷ lại. Sẽ có lúc mà tôi cũng phải trưởng thành, phải thực sự quen thuộc với cảm giác ấy, với gánh nặng trách nhiệm và cảm giác cô đơn.

[21/11/2019]

Đọc lại bài viết mà mới chỉ cách đây gần 2 năm, tôi nhận ra tôi đã quên nhiều quá. Hóa ra, bản thân đã từng cô độc đến như vậy hay sao?
Trong từng câu văn, tôi có thể cảm thấy sự ấm ức của chính mình khi ấy và cái điều gọi là “không thể chấp nhận sự hiển nhiên của tạo hóa”, và bởi thế trở nên buồn và cô độc đến như vậy.

Có một câu tôi vẫn tâm niệm từ năm 18 tuổi cho đến nay: Trưởng thành là quá trình học cách chấp nhận của chúng ta.
Học cách chấp nhận bị cư xử hời hợt, học cách chấp nhận người ta không tốt với mình, học cách chấp nhận không có tốt xấu, học cách chấp nhận chẳng có đúng sai, học cách chấp nhận những mâu thuẫn – mâu thuẫn với chính mình và mâu thuẫn với người khác. Học cách chấp nhận nỗi cô đơn.

Cuộc sống của chúng ta là những chuỗi vận động không ngừng, và “vật cùng tắc biến”, ta đang đi trong một chuỗi hình sin của vui và buồn, của cô độc và không cô độc. Để sống, ta không thể vui nếu không buồn, cô đơn cũng vậy. Cái làm ta buồn và khổ sở nhất không phải sự cô đơn, mà là sự sợ hãi cô đơn, sự trốn tránh nỗi cô đơn. Đừng sợ hãi sự cô đơn, đừng trốn tránh, vì nó tất sẽ đến, nó là một phần bắt buộc hiển lộ trong cuộc sống và trong chính bản thân ta. Cũng như bao điều khác.
Nhưng có lẽ, những nỗi buồn, cô đơn khi ấy chính là thứ đã khiến tôi là chính tôi bây giờ. Nó là phần không thể tránh trong con đường hiện sinh, là những mùa đông năm nào cũng đến, là những hoàng hôn, những đêm sao, là những giọt nước mắt làm nảy mầm một cái cây tâm hồn khỏe mạnh. Chấp nhận, và yêu thương.

Con người cần hội nhóm không phải nguyên nhân sâu xa mà tiêu cực như thế. Bởi bản tính bầy đàn trong gene và bởi thời kỳ nguyên thủy con người cần tụ tập lại để chống lại thú dữ, kiếm ăn và tồn tại.
Nói cách khác, con người là một sinh vật xã hội. Họ hành động có tính xã hội. Dục vọng được con người quan tâm nhiều nhất không phải là tình dục, mà là thị dục huyễn ngã.
Nếu không có điều đó, con người hẳn rất thiếu đi “tính người” chăng?
Theo tâm lý học, con người sẽ gặp vẫn đề nghiêm trọng về tâm lý nếu không được giao tiếp (điều này đã được thực hiện thí nghiệm trong quá khứ, dù thí nghiệm này đầy bất nhân và bị lên án).
Thật ra, đâu cần một điều gì lớn lao đến vậy để có thể cùng nhau sẻ chia, lan tỏa?

Nói về, chúng ta có lạc nhau hay không, ta có hiểu thực sự cảm xúc của nhau hay không?
Liệu nó có thực sự quan trọng đến thế?
Càng chấp nhất, càng khổ đau vậy.
Trong tâm lý học tôi từng đọc một học thuyết, học thuyết ấy nói rằng: Khi người ta quá tập trung vào điều gì, nó trở nên quan trọng nhiều hơn mức nó nên như vậy.

 

 

[Ui, sao viết đến đây lại lười thế này?!]

Nhận ra mình khác xưa cũng là một niềm vui thú lắm đó, biết không nẹ ❤

 

 

 

 

 

 

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s